Lúc này hay lúc khác, luôn có những người làm tổn thương chúng ta sâu sắc tới mức ta mệt mỏi, đau khổ và khó bỏ qua. Nhưng hãy đọc bài viết sau của Andrew Matthews để học cách tha thứ.
Chúng ta lấy đâu cái suy nghĩ là, nếu ta không tha thứ cho người khác, họ sẽ phải sống trong dằn vặt? Điều đó thật vớ vẩn hết sức!

Chẳng hạn, bạn là sếp của tôi và bạn cho tôi nghỉ việc, hoặc bạn là bạn gái của tôi và bạn lại quay sang yêu người bạn thân nhất của tôi”. Và tôi sẽ nói: “Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bạn!” Nhưng ai sẽ là người dằn vặt, khổ sở đây? Chắc chắn, người đó là tôi!
Tôi cảm thấy lòng mình đau thắt. Tôi mất ngủ. Trong khi đó, có thể bạn đang vui vẻ tiệc tùng. Khi tôi oán trách bạn, tôi là người đau khổ. Mặc dù tôi có thể tự nhủ rằng “mình đúng”, nhưng “đúng” đâu có nghĩa là tôi sẽ hạnh phúc.
Và đây mới là mấu chốt của vấn đề. Khi tha thứ cho người khác, không có nghĩa bạn phải đồng ý với những việc họ làm. Bạn chỉ muốn cuộc sống của bạn được thoải mái hơn. Bạn không cần phải tha thứ cho người khác vì những lợi ích của họ. Bạn tha thứ vì chính bản thân bạn.
(Sưu tầm) 
Hoài An said: Như 2 bài hát dưới đây...giai điệu dza dziết quá...nhưng nghe lời thì thấy hỡi ôi quá...Ai đời lại có chuyện..."Hỡi người tình...những lúc anh vui cùng ai?....anh có biết...môt mình em đắng cay?"...hay là có dzụ này..."Nếu một ngày...buốt giá anh không còn ai...thì hãy nhớ...em ngồi đây...vẫn mong chờ.."...xời...chi mà hành xác vậy khg biết...họ đã bỏ mình rồi thì làm sao mà họ biết mình ngồi khóc hay ngồi chờ?..thiệt là bi kịch khg hà :(
Bài Hỡi người tình trước đây do ca sĩ Ngọc Lan hát khá hay...nhưng hòa âm lúc đó khg hay như bây giờ..Nghe Minh Tuyết hát nha...bài còn lại là version tiếng Hoa có tên là Anne....dzo ca sĩ người Hồng Kông Vương Kiệt trình bày.....An yêu anh này lắm đó nhe.:D